Bài đăng

UNFRIEND

Hình ảnh
Nó mỉm cười vì mình đã yêu một tình yêu không từng tồn tại, và đã cố trân trọng bảo vệ một tình bạn không hề tôn trọng mình.  *** Trước ngày rời đi, nó lại một lần nữa ngồi uống nước với một cặp đôi mà nó với tư cách ở đó như một người bạn thân của chàng trai và là người thứ ba đối với cô gái. Nó im lặng nghe những câu bông đùa từ đôi bạn trẻ, thỉnh thoảng lại đáp lại vài câu, nhưng mỗi câu nói của nó đều phải suy nghĩ rất cẩn thận. Nó phải nói một cách cố tình nhưng hết sức tự nhiên để cô gái gỡ bỏ mọi nghi ngờ đang nhen nhóm trong lòng cô. Mọi việc diễn ra lúc này, chỉ khiến nó thấy cảm thông cho cô gái và cho nó, bởi vì lúc này nó thực sự chỉ là người bạn thân, hay ít ra lúc này tình bạn đó hoàn toàn trong sáng. Sáu năm trước, nó từng làm bạn của một người con trai khác, lại là một tình bạn thân như hình với bóng. Chỉ cần thấy nó, mọi người sẽ biết ở đó có hắn, và chỉ cần thấy hắn, thì tất nhiên ở đó cũng có nó. Nó bắt đầu tình bạn vì nhìn thấy ở hắn có điểm giống nó, h...

NHẶT VÀI CUỐN SÁCH

Hình ảnh
Mỗi người bạn là một món quà mà cuộc sống trao tặng cho chúng ta. Robert Louis Stevenson *** Một ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường về nhà, Mark trông thấy một người bạn cùng trường đi phía trước bị vấp ngã làm đổ tung sách vở đang mang trên người, cùng với mấy bộ quần áo, một đôi găng tay, một máy tính nhỏ và vài thứ lặt vặt khác. Mark cúi xuống giúp cậu ta nhặt lại các món đồ và đề nghị mang giúp một số thứ. Trên đường đi, Mark được biết tên cậu là Bill, cậu ta thích các trò chơi video, bóng đá và môn lịch sử, rằng cậu đã gặp phải nhiều rắc rối trong một vài môn học, và chuyện đau buồn nhất vừa xảy đến với cậu là cuộc chia tay bất ngờ với cô bạn gái cậu đã thương yêu hai năm qua. Sau lần trò chuyện đó, Mark và Bill đã có những dịp ăn trưa cùng nhau tại căn-tin trường. Trong những năm kế tiếp ở trường trung học, họ vẫn thường xuyên gặp gỡ nhau. Rồi năm cuối của bậc trung học được các học s...

NGƯỜI BẠN

Hình ảnh
Dũng có một chú chó tên là Phốc. Hai năm trước, ngày Dũng lên lớp 3, ba mẹ Dũng mua cho nó một chú chó màu vàng, đó chính là Phốc. *** Ngày Phốc mới về, Dũng dành chủ yếu thời gian để ngồi bên, làm quen với Phốc. Mới đầu Phốc cũng gầm gừ Dũng nhưng cuối cùng nó cũng đã biết ve vẩy cái đuôi của mình khi nhìn thấy Dũng và cũng thường liếm tay Dũng. Được vài ngày, Phốc đã tự nhận thức được rằng chủ của mình là Dũng. Nó rất trung thành với Dũng bởi Dũng đã luôn tốt với nó. Mỗi sáng Dũng đi học đều không quên xoa đầu Phốc rồi nói với nó rằng "Tao đi học rồi sẽ về chơi với mày". Mỗi ngày, Dũng được mẹ cho mười ngàn đồng để mua đồ ăn sáng nhưng cậu thường bỏ bữa, để dành tiền mua đồ chơi, đồ ăn cho Phốc. Dĩ nhiên là Dũng bị ba mẹ mắng khi biết chuyện. Hai tháng sau, Phốc đã lớn hơn rất nhiều. Dũng thường cho Phốc đi chơi, dạo buổi sáng, buổi tối hay ra công viên để tập cho Phốc mấy trò. Phốc cũng thông minh lắm. Nó học được hết, thành thạo và làm đúng mệnh lệnh của Dũng. Nó...

CỬA SỔ TÂM HỒN

Hình ảnh
Hai người đàn ông, hai bệnh nhân trong bệnh viện. *** Trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng, người bệnh nằm đó được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai, trên một chiếc giường gần đó, phải nằm hoàn toàn. Họ rất thường nói chuyện với nhau. Họ nói về vợ con, về gia đình, về tổ ấm, về nghề nghiệp và những khó khăn của mình... Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, hướng ra ngoài cửa sổ và tả cho người bạn cùng phòng của mình cảnh tượng diễn ra bên ngoài. Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh ấy, qua những hoạt động, màu sắc mà anh được nghe tả lại. Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Những con vịt, những con thiên nga nhẹ nhàng di chuyển trên mặt nước trong khi trẻ con chơi đùa trên những chiếc thuyền đủ hình dạng, màu sắc từng cặp tình nhân tay trong ta...

TAO THÍCH MÀY, ĐỒ ĐÁNG GHÉT

Hình ảnh
- Nam đi rồi mày à. - Nó đi rồi sao, sao không chào tao lấy một tiếng? Tôi buồn nhưng không khóc, tôi chỉ cảm thấy hơi lạnh bắt đầu len lỏi vào trái tim. *** Hà. Tôi và Nam, hai đứa nhóc chung xóm nhỏ nghèo. Nam hơn tôi một tuổi nhưng chẳng hiểu sao hai đứa chẳng bao giờ xưng anh em mà cứ mày tao thành quen miệng. Có khi Nam sang trông nhỏ em giùm tôi để tôi nấu nướng cho kịp bữa cơm chiều, có khi Nam phụ tôi chạy cả sân thóc cơn mưa bất chợt. Chúng tôi chia sẻ với nhau tất cả những ước mơ thuở nhỏ, rằng tôi sẽ trở thành luật sư, còn Nam sẽ trở thành công an. Nam vẫn hay nói với tôi "Mày ngang bướng thế làm luật sư cũng đúng, tao mà làm công an thế là tao với mày hay được gặp nhau rồi". Những lúc như thế tôi thường gân cổ lên cãi "Tao không muốn làm việc chung với mày, nhìn mặt mày mãi chán òm". Năm đó tôi học lớp 7, nó lớp 8. Chúng tôi tập kịch cho chương trình trung thu. Nó không chịu tập mà cứ chọc tôi. Một buổi nọ, sau khi tập tôi không...

CÀ PHÊ ĐẮNG HAY NGỌT?

Hình ảnh
Trong chuyện tình cảm, không thể thúc giục... *** Nó hồng hộc chạy lên tầng 4 trong lòng nguyền rủa con Ngọc nghỉ học mà không báo, làm nó chả kịp chuẩn bị mà đi muộn. Bạn bè thân là thế! Bạn bè một thuở xách dép đi mẫu giáo là vậy. Yên vị trong lớp, bàn chỉ còn nó và Tuấn. Mà trước khi Ngọc chuyển đến thì cũng chỉ có chúng nó. Lấy sách vở ra, nó liếc thằng Tuấn. Vẫn vậy! Nó hận thằng con trai nào thấy nó mà không nhìn. Nó hận thằng con trai nào thấy nó mà không chào. Nó hận thằng con trai nào thấy nó mà chảnh, kiêu, sĩ. - "Tuấn nè! Mày biết gì chưa?". Thằng Tuấn liếc nó một cái, buông một câu: "Gì?". - "Hôm nay con Ngọc nghỉ.". - "Thì sao?". - "Tức là hôm nay tao sở hữu ba cái ngăn bàn. Ồ kế?". - "Mày rảnh à?". Thằng Tuấn nhìn nó khinh khỉnh: "Hết chuyện để nói à?". Nó cũng biết là "hết chuyện để nói" thật, nhưng cũng chẳng biết thế nào là bắt chuyện có duyên nữa. Nó thích Tuấ...